TT – Lý do gì để Tobias Jones, một nhà văn của Anh, bán ngôi nhà của mình ở thành phố biển Bristol xinh đẹp ở phía tây London để đưa cả gia đình vào sống giữa một khu vực rộng hơn 40.000m2 trong cánh rừng ở Somerset? Người thì nói Tobias “có tầm nhìn”, kẻ khác lại nói anh ta đang “chệch hướng”!
Còn Tobias lại muốn mở một cộng đồng làng xóm cho những người đang gặp khủng hoảng trong cuộc đời.
![]() |
| Tobias Jones cùng gia đình tại nơi trú ẩn trong rừng cho những người đang gặp khủng hoảng – Ảnh: The Guardian |
Gia đình Tobias, gồm vợ và hai con gái, sẽ ra đi, bỏ lại phần lớn những tiện nghi quen thuộc của cuộc sống hiện đại. Họ đã chuẩn bị cho cuộc dịch chuyển khác thường này năm năm qua. Họ đã đi thăm và sống ở khoảng 20 cộng đồng khác nhau, ở lại đó vài tuần, thậm chí cả tháng.
Và rồi họ cũng tìm thấy một cộng đồng đúng như mong muốn. Đó là cộng đồng Pilsdon được hình thành 51 năm trước, gần Bridport, hạt Dorset, phía tây nam nước Anh. Bây giờ nó vẫn như năm 1958 với một nông trang khoảng 30 người cùng nhau làm việc và sống thư thái.
Ai đến đây cũng được đón tiếp niềm nở, nhất là với những người kém may mắn, những người tị nạn, những người nghiện ngập, có vấn đề về tâm thần, hay vừa trải qua một cuộc ly tán đau thương. Dù họ đến với nhau từ cảm giác buồn bã, thất vọng, đau khổ rất riêng, nhưng Tobias lại ngạc nhiên khi nhận ra đó là một cộng đồng thật vui vẻ, hạnh phúc, tràn ngập tiếng cười. Không có cảm giác nơi đây là “từ thiện”.
| “Đó là nhu cầu được trở lại với đất và tìm lại “niềm vui lao động chân tay”. Con người sẽ bình yên trở lại khi trở về với những giá trị cơ bản nhất của cuộc sống”
TOBIAS JONES |
Tobias viết: “Tôi có cảm giác khi chúng ta tặng tiền làm từ thiện, tổ chức bữa ăn miễn phí là cách giúp lương tâm chúng ta được thanh thản. Rồi chúng ta vẫn cứ sống theo cách mà mình muốn. Tôi muốn có một cộng đồng từ thiện bắt đầu từ chính cảm giác về một mái ấm và tình thương. Đó mới là phần không thể tách rời khỏi cuộc đời chúng ta, chứ không phải thi thoảng tặng cho những người kém may mắn vài xu tiền lẻ”.
Vợ chồng Tobias thực hiện ý tưởng này cũng vì hai cô con gái. Họ tin rằng cho dù con người có bao nhiêu cách để bảo vệ an toàn cho bản thân đi nữa thì một lúc nào đó, con người cũng sẽ phải đối mặt với sự bất trắc của cuộc đời.
“Chúng tôi không bao giờ muốn con cái mình được lớn lên, được bao bọc bởi mọi thứ đặc ân của xã hội. Có vẻ như ngược lại. Chúng tôi không muốn giả vờ với con cái mình rằng đời như làn gió mát thổi nhẹ qua. Chúng tôi không muốn con cái mình sống mà không biết đến những khổ đau. Chúng tôi muốn các con mình cảm nhận được sớm. Những khổ đau phải chịu đựng là có thật, và làm thế nào để các con biết cách giảm bớt và vượt qua cảm giác này”.
Gia đình họ đã gặp những đứa trẻ sống ở những nơi nương tựa tương tự để hiểu sự nhân hậu, dịu dàng và biết cảm thông. “Chúng tôi hi vọng từ cuộc sống mới, các con mình sẽ hiểu là rất dễ bị cuộc đời làm tổn thương ngay cả khi chúng có một mái ấm. Rồi năm tháng qua đi, chúng sẽ thấu hiểu sự mất mát, nghèo đói, tù tội. Với chúng tôi, điều đó xem ra còn quan trọng hơn nhiều so với những kết quả học tập tốt ở trường hay một bằng đại học loại ưu”.
KHỔNG LOAN (Theo The Guardian

