<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Cuoc Song Xanh - Cách sống thông minh và hạnh phúc &#187; minhbaop</title>
	<atom:link href="http://www.cuocsongxanh.com/author/minhbaop/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://www.cuocsongxanh.com</link>
	<description>Khi cùng trở về với tự nhiên, chúng ta sẽ thay đổi được việc tưởng như là không thể</description>
	<lastBuildDate>Thu, 02 Feb 2012 08:23:45 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.3</generator>
		<item>
		<title>Làm thế nào để sống sót trong đám đông chạy loạn?</title>
		<link>http://www.cuocsongxanh.com/2010/11/23/songsot/</link>
		<comments>http://www.cuocsongxanh.com/2010/11/23/songsot/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 23 Nov 2010 13:44:31 +0000</pubDate>
		<dc:creator>minhbaop</dc:creator>
				<category><![CDATA[Sống khỏe]]></category>
		<category><![CDATA[song sot trong dam dong hoang loan]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.cuocsongxanh.com/?p=2051</guid>
		<description><![CDATA[Phải kiểm soát sự sợ hãi vì nghĩ mình sẽ chết; bình tĩnh để xem xét thông tin về sự cố đang xảy ra; trong những phút đầu tiên tuyệt đối không chạy theo phần lớn đám đông. &#62; Cảnh giẫm đạp kinh hoàng ở Campuchia Bác sĩ Quản Hồng Đức, Công ty TNHH Dòng [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>
<h1><strong>Phải kiểm soát sự sợ hãi vì nghĩ mình sẽ chết; bình  tĩnh để xem xét thông tin về sự cố đang xảy ra; trong những phút đầu  tiên tuyệt đối không chạy theo phần lớn đám đông.</strong></h1>
<h2>&gt; <a href="http://vnexpress.net/GL/The-gioi/Anh/2010/11/3BA234CA/">Cảnh giẫm đạp kinh hoàng ở Campuchia</a></h2>
<p><em>Bác sĩ Quản Hồng Đức, Công ty TNHH Dòng kẻ phân  tích nguyên nhân thảm họa chết người từ những đám đông và cách tự bảo vệ  mình an toàn nếu không may lâm vào tình trạng tương tự. </em><a href="http://cuocsongxanh.sgc.netdna-cdn.com/wp-content/uploads/2010/11/giamdap4.jpg"><img class="aligncenter size-medium wp-image-2052" title="giamdap4" src="http://cuocsongxanh.sgc.netdna-cdn.com/wp-content/uploads/2010/11/giamdap4-300x215.jpg" alt="" width="300" height="215" /></a></p>
<p>Từ đầu năm đến nay, thế giới đã chứng kiến 4 thảm họa  chết người từ sự hỗn loạn và giẫm đạp lên nhau khi tìm cách thoát khỏi  đám đông, tại những sự kiện hoặc lễ hội tổ chức trên thế giới.<span id="more-2051"></span></p>
<table border="0" cellspacing="0" cellpadding="3" width="250" align="right" bgcolor="#e8f3ff">
<tbody>
<tr>
<td align="center"><strong>Bài viết cùng tác giả:<br />
</strong>* <a href="http://vnexpress.net/GL/Doi-song/2010/11/3BA228F9/"><strong>&#8216;Nhiều người chết oan vì bỏ quên văn hóa an toàn&#8217;</strong></a><br />
* <strong><a href="http://vnexpress.net/GL/Ban-doc-viet/2010/10/3BA21E8E/">Đáng lẽ họ đã không phải chết</a></strong></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Ngày 4/3 đánh dấu thảm họa đầu tiên khi ít nhất 71  người chết và hơn 200 người khác bị thương khi đang tham dự lễ hội tại  ngôi đền Ram Janki, tỉnh Kunda, Ấn Độ. Đám đông trở nên hỗn loạn và giẫm  đạp lên nhau để thoát thân sau khi cửa của ngôi đền bị đổ sập.</p>
<p>Một thảm họa khác xảy ra vào ngày 6/6 làm 14 người bị  thương tại sân vận động Makulong, khi vé vào cửa được phát miễn phí để  xem trận đấu giao hữu giữa hai đội bóng Nigeria và Bắc Triều Tiên. Đám  đông hâm mộ chen lấn, giẫm đạp lên nhau để giành cho được tấm vé vào  cửa.</p>
<p>Sự kiện gần đây nhất xảy ra vào ngày 24/7 tại thành  phố Duisburg, Đức, trong Liên hoan âm nhạc điện tử mang tên “Đám rước  tình yêu”. 21 người chết và hơn 500 người bị thương trong đám đông hỗn  loạn chưa từng thấy.</p>
<p>Và hôm qua, có ít nhất 349 người thiệt mạng và hàng  trăm người khác bị thương tại lễ hội nước ở Phnom Penh, Campuchia. Đám  đông người tham dự lễ hội chen lấn, xô đẩy và giẫm đạp lên nhau thoát ra  ngoài sau khi có tin cây cầu hẹp nối thành phố với một hòn đảo nhỏ nơi  diễn ra lễ hội bị yếu và có nguy cơ sập.</p>
<p>Đây cũng là một trong những thảm họa kinh hoàng làm  chết nhiều người nhất trong thế kỷ 21 (Vụ tồi tệ nhất giết chết hơn  1.000 người xảy ra vào ngày 31/8/2005 trên cầu Baghdad, Iraq).</p>
<p>Rõ ràng trong thế giới và xã hội hôm nay, con người đã  và đang phải đối mặt với một loại thảm họa mới xuất hiện thường xuyên  hơn, gây hậu quả ngày càng nghiêm trọng hơn: <strong>Thảm họa chết người từ những đám đông. </strong></p>
<p>Nhìn lại lịch sử, chúng ta dễ dàng nhận thấy mức độ  thường xuyên và nghiêm trọng tăng lên rõ rệt. Nếu trong thế kỷ thứ 19  chỉ có 5 thảm họa tương tự thì con số này đã là 22 trong thế kỷ 20. Và  tính đến ngày hôm nay của thế kỷ 21, số vụ giẫm đạp chết người đã lên  tới 29.</p>
<p>Điều này thực ra không có gì khó hiểu khi mà ngày càng  có nhiều lễ hội, sự kiện được tổ chức ở khắp nơi trên thế giới và cả ở  Việt Nam, cho những mục đích khác nhau như âm nhạc, thể thao, chính trị  hoặc tôn giáo… thu hút sự quan tâm của hàng triệu người. Hơn nữa, con  người của ngày hôm nay dường như cũng nhạy cảm hơn trước đây, với những  nguy cơ, rủi ro liên quan đến an toàn và an ninh của bản thân cùng những  người xung quanh.</p>
<p>Dưới đây là một biểu đồ về số người chết trung bình trong một đám đông hỗn loạn từ những sự kiện khác nhau, để độc giả <em>VnExpress.net</em> có một cái nhìn khách quan về loại thảm họa mới này.</p>
<p>Thống kê này được tổng hợp và phân tích từ 215 thảm  họa, trong đó có 49 vụ liên quan đến các sự kiện thể thao, 25 trường hợp  xuất phát từ sự kiện âm nhạc, 38 từ chính trị và 41 bắt đầu bởi các sự  kiện tôn giáo. 60 vụ còn lại liên quan đến những sự kiện và nguyên nhân  khác nhau.</p>
<table border="0" cellspacing="0" cellpadding="3" width="1" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A2/35/67/bieu_do_1.jpg" border="1" alt="Biểu đồ số người chết trung bình trong đám đông hỗn loạn. Nguồn:" width="480" height="214" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Biểu đồ số người chết trung bình trong đám đông hỗn loạn. Nguồn: <em>epiphenom.fieldofscience.com</em></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Qua phân tích trên biểu đồ chúng ta thấy rất rõ, số  lượng người chết kỷ lục thuộc về các thảm họa có liên quan đến các sự  kiện tôn giáo.</p>
<p>Điều này có thể giải thích rằng, số lượng người tham  gia tại một sự kiện tôn giáo lớn hơn rất nhiều so với những sự kiện  khác. Hơn nữa, khả năng nhận định và phân tích các tình huống nguy hiểm ở  những người đang tham dự sự kiện tôn giáo cũng phần nào hạn chế bởi  khung cảnh của sự kiện, bởi sự tập trung tinh thần và tín ngưỡng vào các  hoạt động chính.</p>
<p>Sự tập trung này phần nào làm mất đi khả năng nhận  thức những mối nguy và rủi ro xung quanh. Nên khi có một sự cố, thậm chí  chỉ là một tin đồn thất thiệt về một sự cố, những người tham gia sự  kiện dễ dàng rơi vào trạng thái của sự hoảng sợ quá mức. Họ như “bừng  tỉnh” để trở về với thế giới thực và phản xạ bản năng với những nguy  hiểm xung quanh.</p>
<p>Vậy điều gì thực sự đã diễn ra trong những đám đông  hỗn loạn đó và nguyên nhân nào đã trực tiếp gây ra những cái chết cho  những nạn nhân? Chúng tôi sẽ phân tích các nguyên nhân dưới góc độ  chuyên môn và đưa ra những gợi ý giúp độc giả <em>VnExpress.net</em> có những giải pháp và hành động chính xác nếu không may ở trong những hoàn cảnh tương tự.</p>
<table border="0" cellspacing="0" cellpadding="3" width="336" align="center" bgcolor="#ffcece">
<tbody>
<tr>
<td><strong>Có 3 nguyên nhân dẫn đến những cái chết trong đám đông hỗn loạn và giẫm đạp lên nhau. Đó là:</strong></p>
<p>1. <em>Sự ngạt thở (đây là nguyên nhân hàng đầu)</em></p>
<p>2.<em> Sự chèn ép quá mức (khi đám đông xô đẩy nhau)</em></p>
<p>3. <em>Sự giẫm đạp (khi nạn nhân bị ngã và bị người khác giẫm đạp lên người)</em></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Qua phân tích những thảm họa xảy ra gần đây, chúng tôi  nhận thấy rằng hầu hết nạn nhân tử vong là do các nguyên nhân kể trên.  Có rất ít số liệu và báo cáo cho thấy có nạn nhân tử vong vì những sự cố  thực sự gây ra thảm họa như cháy, nổ…, vì thực tế nguyên nhân này sẽ  được các nhà chức trách xử lý kịp thời trước khi có hậu quả. Nếu có thì  thường con số thương vong không lớn.</p>
<p>Chúng tôi muốn các bạn lưu ý nguyên tắc đầu tiên để có thể tự cứu mình trong những hoàn cảnh tương tự: <strong>Đó là kiểm soát sự sợ hãi</strong> (vì nghĩ mình sẽ chết bởi sự cố trong sự kiện). Bạn nên nhớ rằng, nhà  chức trách luôn chuẩn bị sẵn các phương án và phương tiện để đối phó với  sự cố không mong muốn xảy ra trong một sự kiện. Đó là yêu cầu bắt buộc  trong công tác chuẩn bị tổ chức một sự kiện có đông người tham gia.</p>
<p><span style="color: #4f4f4f;"><strong>B</strong><strong>ạn nên nhớ rằng:</strong><strong> </strong><strong>Người ta thường chết vì hậu quả của sự sợ hãi, chứ ít người chết vì nguyên nhân gây ra nỗi sợ hãi</strong></span></p>
<table border="0" cellspacing="0" cellpadding="3" width="428" align="center" bgcolor="#ffd9d9">
<tbody>
<tr>
<td align="middle"><strong>Để tăng khả năng kiểm soát sự sợ hãi trong một  đám đông hỗn loạn tại một sự kiện, bạn cần chuẩn bị những điều sau đây  khi quyết định tham gia sự kiện:</strong></p>
<p>- <em> Quyết định loại sự kiện bạn sẽ tham gia (bạn nên  lưu ý đến những phân tích về số người chết liên quan đến sự kiện trong  phần đầu bài viết).</em></p>
<p>- <em> Xem xét yếu tố sức khỏe của bản thân. Ví dụ nếu  bạn bị hen suyễn, bệnh tim mạch, hoặc đang có vấn đề về cơ, xương, khớp  hay có vết thương đang được điều trị, thì tốt nhất là không nên tham gia  sự kiện.</em></p>
<p>- <em> Xem xét về địa điểm tổ chức sự kiện: trong nhà  hay ngoài trời. Nếu sự kiện tổ chức trong nhà thì bạn nên quan tâm đến  việc thoát hiểm trong trường hợp khẩn cấp. Nếu sự kiện tổ chức ngoài  trời, nên quan tâm đến không gian cũng như định vị các vị trí (tòa nhà,  công viên…) nơi bạn có thể thoát hiểm khỏi khu vực diễn ra sự kiện trong  trường hợp khẩn cấp. Điều này giúp bạn dễ dàng nhận ra hướng thoát hiểm  khi đang ở trong đám đông.</em></p>
<p>- <em>Không nên mang những vật sắc nhọn trong người khi  tham gia sự kiện. Những vật dụng sắc nhọn có thể làm bạn bị thương khi  bị đám đông chen lấn, xô đẩy.</em></p>
<p>- <em> Bạn nên mang theo điện thoại di động và cố gắng  duy trì liên lạc với người thân, bạn bè qua điện thoại nếu đang bị kẹt  trong đám đông. Cũng nên nhớ sạc pin điện thoại trước khi đi đến sự  kiện.</em></p>
<p>- <em> Không nên mang theo trẻ em khi tham dự những sự kiện có đông người tham gia.</em></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p><strong><span style="color: #4f4f4f;">Còn khi đang kẹt cứng trong một đám đông, và đám đông trở nên ngày một hỗn loạn hơn, khó kiểm soát hơn, bạn sẽ phải làm gì?</span></strong></p>
<p>Bạn nên nhớ, nguyên nhân chủ yếu gây ra cái chết cho  những nạn nhân là sự ngạt thở. Vì vậy, hãy bình tĩnh và kiểm soát sự sợ  hãi. Hãy ngẩng đầu cao hơn để lấy thêm không khí.</p>
<p>Bạn cũng cần biết rằng, khi 6 hoặc 7 người cùng đẩy về  một phía thì lực đẩy có thể lên đến gần 500 kg. Lực này đủ để bẻ cong  một thanh sắt hoặc làm đổ một bức tường. Những nạn nhân tử vong thường  được tìm thấy ở tư thế đứng. Thậm chí khi đám đông được giải tán, họ  chết khi vẫn đang đứng như vậy. Những nạn nhân này thường chết vì bị gẫy  xương sườn hoặc vỡ nội tạng bên trong cơ thể do bị chèn ép. Xương sườn  gãy và vỡ nội tạng do lực ép trực tiếp lên cơ thể từ phía trước và phía  sau. Vì vậy khi di chuyển trong đám đông, tư thế tốt nhất là di chuyển  ngang để lực ép của đám đông lên cạnh bên cơ thể bạn.</p>
<table border="0" cellspacing="0" cellpadding="3" width="396" align="center" bgcolor="#ffd7d7">
<tbody>
<tr>
<td><strong><span style="color: #4f4f4f;">Để tăng khả năng sống sót khi bị kẹt trong một đám đông bắt đầu hỗn loạn vì một sự cố nào đó, bạn cần lưu ý những điều sau đây:</span></strong></p>
<p>- <strong><em> </em></strong><em>Bình tĩnh để xem xét thông tin về sự cố đang xảy ra (sự chính xác của thông tin, loại sự cố: cháy, nổ, sập công trình&#8230;)</em></p>
<p>- <em> Trong những phút đầu tiên, tuyệt  đối không chạy theo phần lớn đám đông. Khả năng bạn bị kẹt lại trong đám  đông lớn hơn rất nhiều so với cơ hội thoát ra được khi có cùng lúc  nhiều người chạy về một hướng.</em></p>
<p>- <em> Quan sát xung quanh tìm những vị  trí bạn đã định vị sẵn (như tòa nhà, công viên&#8230; hay cửa thoát hiểm gần  nhất) và tìm cách di chuyển về hướng đã định vị.</em></p>
<p>- <em> Quan sát xung quanh để tìm những  nhân viên cứu hộ, cứu nạn hoặc những người tham gia sự kiện mà họ biết  nhiều thông tin hơn bạn. Thông thường, trong đám đông hỗn loạn, giẫm đạp  lên nhau thì rất ít người chú ý xung quanh. Họ thường chỉ nhìn về hướng  phía trước nơi họ sẽ chạy đến. Có rất nhiều người biết hướng thoát nạn  tốt nhất nhưng không ai nghe họ trong những trường hợp như vậy. Cũng có  khi những người này đang ở vị trí cao hơn bạn (trên cây, bờ tường…) và  từ vị trí này họ quan sát tốt hơn và xa hơn. Hãy cố gắng nhìn họ và theo  chỉ dẫn của họ. </em></p>
<p>- <em> Hãy tìm cách liên lạc với người thân và yêu cầu cung cấp thêm thông tin nếu họ đang ở một vị trí khác.</em></p>
<p>- <em> Lưu ý những hậu quả của sự cố  trực tiếp (khói, khí độc từ vụ hỏa hoạn). Bạn hãy quan sát hướng bay lên  của khói để xác định hướng đi cho mình.</em></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Nếu bạn chắc chắn đang kẹt cứng trong một đám đông,  bạn đừng cố gắng đi ngược lại dòng người. Điều này làm bạn mất sức và sẽ  dễ bị tấn công bởi người khác và bạn sẽ bị ngã. Nếu bạn bị ngã trong  một đám đông hỗn loạn, giẫm đạp lên nhau thì khả năng tử vong rất lớn.</p>
<p>Tốt nhất bạn hãy di chuyển cùng dòng người, hãy để lực  của người khác đưa bạn đi, bạn đừng cố gắng cắt ngang hoặc đi ngược  lại. Di chuyển ngang cùng dòng người và quan sát xung quanh tìm cơ hội  thoát hiểm.</p>
<p>Cuối cùng, bạn hãy ghi nhớ rằng: Chỉ có một cách duy nhất giúp bạn thoát khỏi thảm họa, đó là: <strong>Sự bình tĩnh</strong>. Hãy để sự bình tĩnh đưa bạn đến sự phán đoán và hành động chính xác nhất.</p>
<p><strong>Bác sĩ Quản Hồng Đức<br />
</strong><strong>Công ty TNHH một thành viên Dòng kẻ</strong></p>
<p><strong>(Vnexpress)<br />
</strong></p>
</div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.cuocsongxanh.com/2010/11/23/songsot/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>The Day The Earth Stood Still</title>
		<link>http://www.cuocsongxanh.com/2010/07/29/the-day-the-earth-stood-still/</link>
		<comments>http://www.cuocsongxanh.com/2010/07/29/the-day-the-earth-stood-still/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 29 Jul 2010 02:53:49 +0000</pubDate>
		<dc:creator>minhbaop</dc:creator>
				<category><![CDATA[Suy ngẫm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.cuocsongxanh.com/?p=388</guid>
		<description><![CDATA[&#8220;Trái đất chết, lòai người chết. Lòai người chết, trái đất sống&#8221;.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>&#8220;Trái đất chết, lòai người chết. Lòai người chết, trái đất sống&#8221;.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.cuocsongxanh.com/2010/07/29/the-day-the-earth-stood-still/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Ta62</title>
		<link>http://www.cuocsongxanh.com/2010/07/29/ta62/</link>
		<comments>http://www.cuocsongxanh.com/2010/07/29/ta62/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 29 Jul 2010 02:53:49 +0000</pubDate>
		<dc:creator>minhbaop</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tin chung]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.cuocsongxanh.com/?p=754</guid>
		<description><![CDATA[]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.cuocsongxanh.com/2010/07/29/ta62/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Sức mạnh của sự an tịnh</title>
		<link>http://www.cuocsongxanh.com/2010/07/27/suc-manh-cua-su-an-%e1%bb%8bnh/</link>
		<comments>http://www.cuocsongxanh.com/2010/07/27/suc-manh-cua-su-an-%e1%bb%8bnh/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 27 Jul 2010 05:05:35 +0000</pubDate>
		<dc:creator>minhbaop</dc:creator>
				<category><![CDATA[Suy ngẫm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.cuocsongxanh.com/?p=1081</guid>
		<description><![CDATA[Mọi người đều cần có sự an tịnh, cũng như cần thức ăn và nhà ở vậy. Một vài người đã đi tìm sự an tịnh đó, trong một thời gian dài và thất bại. Sự an tịnh vắng bóng trong cuộc sống của số đông. Khổ não, trầm cảm và mệt mỏi là những [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://cuocsongxanh.sgc.netdna-cdn.com/wp-content/uploads/2010/07/DadiJanki.jpg"><img class="alignleft size-medium wp-image-1082" title="DadiJanki" src="http://cuocsongxanh.sgc.netdna-cdn.com/wp-content/uploads/2010/07/DadiJanki-300x295.jpg" alt="" width="300" height="295" /></a>Mọi người đều cần có sự an tịnh, cũng như cần thức ăn và nhà ở vậy. Một vài người đã đi tìm sự an tịnh đó, trong một thời gian dài và thất bại. Sự an tịnh vắng bóng trong cuộc sống của số đông. Khổ não, trầm cảm và mệt mỏi là những con bệnh lây lan khắp các nước giàu có, ngay cả khi những nhu cầu vật chất được thỏa mãn đầy đủ.<span id="more-1081"></span></p>
<p>Tôi muốn giải thích sự an tịnh đến từ đâu, làm sao có thể nắm bắt và phát triển nó. Sự an tịnh là một năng lượng, được chế tạo từ bên trong. Ngay cả khi tôi nói tới sự an tịnh, và các bạn nghe tôi với lòng an tịnh, thì năng lượng an tịnh tăng trưởng.</p>
<p>Quá nhiều loại khủng hoảng diễn ra trong cuộc sống của chúng ta. Có thể có cuộc nổi loạn trong thân xác, trong quan hệ, hay là bầu không khí của thế giới. Tôi không nghĩ rằng, ở đâu đó, có một người suốt đời không bị khủng hoảng – người trẻ, người già, người không được giáo dục, người giàu có.</p>
<p>Nhưng khi tôi đã có sức mạnh của sự an tịnh đó, thì tôi không để cho sự an tịnh nội tâm bị quấy rối. Sự ổn định của tâm thức là cần thiết cho một cuộc sống tốt đẹp.</p>
<p>Hãy suy nghĩ, một lúc nào đó, khi một người bị lo âu, sợ hãi, hay bị đau khổ, thì tình trạng anh ta như thế nào? Nếu tôi để cho mình cũng lo âu, sợ hãi hay đau khổ, thì con người tôi sẽ bất ổn và bất hạnh, và không khí xung quanh tôi cũng đầy những cảm xúc tương tự. Điều này có lợi gì cho tôi và cho người khác đâu?</p>
<p>Ngược lại, khi bản thân tôi không có cảm xúc tiêu cực, tôi sẽ có những ý nghĩ thiện lành, những cảm xúc tích cực đối với người khác. Điều này sẽ giúp tạo ra một bầu không khí hòa bình và yêu thương, ngay cả khi không có sự hài hòa.</p>
<p>Kinh nghiệm bản thân dậy tôi rằng, khi tôi có thể sống mà không lo âu, sợ hãi và đau khổ, thì ở trong tôi có những chân giá trị xuất hiện, có thể được sử dụng trong cuộc sống thực tiễn của tôi, cung cấp cho tôi nhiều sức mạnh và năng lực.</p>
<p>Khi có bệnh, bạn có thể đến bác sĩ và được phát một số thuốc. Nhưng khi bạn lo âu trong nội tâm thì bạn nói và làm gì bây giờ? Khi bạn có những ý nghĩ tiêu cực thì tâm thức bạn luôn cảm thấy bất hạnh. Trong cả hai hướng, loại ý nghĩ đó hành hạ tự thân bạn.</p>
<p>Cùng với lo âu, là sự bất ổn, không an tịnh. Tâm thức chao đảo, hỗn loạn, tôi không biết tâm thức tôi đang làm gì nữa. Nhưng đó vẫn là tâm thức của bạn, tại sao bạn lại bất hạnh với nó? Khi bạn để cho mất sự an tịnh nội tâm, bạn sẽ đối xử người khác theo kiểu như thế, và bạn không còn có thể nói lời bình tĩnh và dịu dàng với họ.</p>
<p>Nếu không có mưa, người và súc vật đều bị khát. Khi đã không có hòa bình và tình thương ở nội tâm, thì cả tâm thức và trái tim đều bị khô hạn. Tâm thức trở nên bức xúc và chạy lung tung như tâm thức người điên vậy. Ngay với các viên thuốc ngủ, con người trong tình trạng đó ban đêm không ngủ được, và đến sáng cũng không dậy được.</p>
<p>Tự bạn phải thoát khỏi cuộc khủng hoảng mà bạn tự tạo ra với sự tiêu cực của bản thân bạn. Có quá nhiều cuộc khủng hoảng ở bên ngoài, mà bạn không thể làm gì được với những cuộc khủng hoảng đó. Nhưng đối với cuộc khủng hoảng mà bạn tự tạo ra trong tâm thức bạn, thì do chất lượng của tư duy của bạn, ít nhất, bạn có thể chấm dứt được.</p>
<p>Thân của bạn, tài sản của bạn, các mối quan hệ của bạn và thế giới, bốn cái đó tạo ra hàng loạt tình huống trước mắt bạn. Chúng không chờ bạn cho phép. Chúng có thể thay đổi bất cứ lúc nào, bạn không thể ngăn cản được. Cuộc khủng hoảng này chưa dứt thì cuộc khủng hoảng khác bắt đầu. Thiên tai, động đất, lụt lội, tất cả đều tự đến. Chúng đến không có ai kêu gọi cả, và chúng cũng không đi theo lệnh bạn.<br />
Thế nhưng, tình trạng của tâm thức tôi như thế nào, trước khi tình huống xảy ra? Khi tâm thức tôi mạnh mẽ, thì những khó khăn của ngoại cảnh vẫn thuộc ngoại cảnh – chúng không lay chuyển được nội tâm của tôi, không làm cho tôi mất sự ổn định. Tâm thức tôi vẫn bình tĩnh, không bị lo âu và đau khổ. Khi tôi có sức mạnh đó, những tình huống đầy khổ não có thể đến, nhưng trong tâm tôi, không cảm thấy đau khổ. Nếu ai đấy ném đá, thì không đụng vào người tôi. Nếu ai đấy chửi mắng tôi – cũng không có vấn đề gì.</p>
<p>Đầu óc tôi được giữ lạnh mát, và không có phản ứng gì tức khắc. Cũng không có chối bỏ. Hãy chấp nhận tình huống xảy ra. Sự chấp nhận đó giúp tôi có được sự bình tĩnh nội tâm. Rồi cảm giác bình tĩnh đó của tôi, một mình nó sẽ giúp giải quyết tình huống. Tôi cũng sẽ biết rõ tốt hơn là làm gì và không làm gì.</p>
<p>Thực nghiệm đau khổ là một hành vi vô nghĩa. Phải nhớ kỹ điều này, khi bạn cảm thấy đau khổ về chuyện gì đó, thì nên biết rằng bạn đang thiếu một sự hiểu biết nào đó. Vì ai mà tôi cảm thấy đau khổ? Đau khổ như vậy có ai giúp tôi và người khác hay không?</p>
<p>Từ trong tâm, con người tạo ra cho mình nhiều tình huống khó khăn. Thí dụ, thái độ ngạo nghễ khiến bạn thiếu sự tôn trọng và khiến bạn đau khổ. Ngạo nghễ tạo ra ý muốn được sự tôn trọng và chú ý. Và khi bạn không được như vậy thì bạn cảm thấy như là bị chửi mắng vậy. “Hãy xem này! Tôi đã giúp đỡ chúng nhiều, nhưng chúng trả ơn tôi như thế này!” Nếu tôi giúp người khác từ trong trái tim tôi, và không có thái độ ngạo nghễ, thì tôi sẽ không có những cảm xúc như vậy.</p>
<p>Tôi có những đức hạnh tốt, và hành vi của tôi đều thiện lành thì tôi cũng được nhiều may mắn.</p>
<p>Thế nhưng bị chao đảo và bất hạnh về một chuyện gì đó, ngay khi chỉ tỏ thái độ buồn phiền, thì cũng không khác gì bỏ một giọt thuốc độc vào một bình nước hoa. Nó làm hư hỏng tất cả. Nó không những cướp đi sự bình tĩnh, mà còn đem lại sự đau khổ.</p>
<p>Đấy là lý do vì sao tôi ở đây. Sẽ là điều tốt nếu tôi có thể nhanh chóng biến bầu không khí xung quanh tôi, thành một bầu không khí rất vui tươi và hạnh phúc.</p>
<p>DADI JANKI &#8211; Theo Tia sáng</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.cuocsongxanh.com/2010/07/27/suc-manh-cua-su-an-%e1%bb%8bnh/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Đau khổ là điều tự nhiên?</title>
		<link>http://www.cuocsongxanh.com/2010/07/27/dau-kho-la-di%e1%bb%81u-t%e1%bb%b1-nhien/</link>
		<comments>http://www.cuocsongxanh.com/2010/07/27/dau-kho-la-di%e1%bb%81u-t%e1%bb%b1-nhien/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 27 Jul 2010 05:02:35 +0000</pubDate>
		<dc:creator>minhbaop</dc:creator>
				<category><![CDATA[Suy ngẫm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.cuocsongxanh.com/?p=1079</guid>
		<description><![CDATA[Đau khổ là điều tự nhiên? Tôi đã học sống như thế và kết quả là, không có gì làm phiền nhiễu được tôi. Sự bằng lòng và những tình cảm tốt của tôi đối với mọi người được duy trì thường xuyên. Tôi trở thành con người tự do. Sức mạnh cho phép tôi [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Đau khổ là điều tự nhiên?<a href="http://cuocsongxanh.sgc.netdna-cdn.com/wp-content/uploads/2010/07/DadiJanki.jpg"><img class="alignleft size-medium wp-image-1082" title="DadiJanki" src="http://cuocsongxanh.sgc.netdna-cdn.com/wp-content/uploads/2010/07/DadiJanki-300x295.jpg" alt="" width="300" height="295" /></a></p>
<p>Tôi đã học sống như thế và kết quả là, không có gì làm phiền nhiễu được tôi. Sự bằng lòng và những tình cảm tốt của tôi đối với mọi người được duy trì thường xuyên. Tôi trở thành con người tự do.</p>
<p>Sức mạnh cho phép tôi sống được như thế, là đến từ nội tâm. Tôi không tìm kiếm nó ở bên ngoài. Đấy là lý do vì sao tôi được tự do tự tại, không mong đợi gì ở người khác, không bị thất vọng.<span id="more-1079"></span>Mọi người đều có thể sống như vậy. Sống như vậy rất là tự nhiên. Tuy nhiên, điều này đòi hỏi chúng ta loại bỏ một vài niềm tin và tập quán cố hữu làm chúng ta tiêu hao sức mạnh đó, và can thiệp vào khả năng yêu thương của chúng ta. Đôi khi, chúng có gốc rễ sâu bên trong chúng ta, đến mức chúng ta không cảm nhận chúng tồn tại.</p>
<p>Tôi tin là hiện nay, đang có một cơ may lớn cho tất cả chúng ta. Với lòng dũng cảm và quyết tâm, chúng ta có thể đạt tới đại dương hòa bình, tình thương, hạnh phúc và sức mạnh. Có thể chuyển đổi cách thức chúng ta nhìn bản thân và những người khác.</p>
<p>Quá trình đổi mới thật đơn giản. Với thời gian, những mạng lưới ảo tưởng đó vốn đang che mắt chúng ta; bây giờ cần làm như con nhện, nuốt các mạng nhện của nó. Chúng ta cần tập hợp lại mạng lưới những kiểu tư duy và cảm xúc cũ, nhận thức rằng, chúng không còn phục vụ được chúng ta nữa, như chúng ta mong muốn.</p>
<p>Chúng ta nghĩ là chúng ta có thể tìm được hạnh phúc ở bên ngoài chúng ta, rằng chúng ta có thể sống từ bên ngoài hướng vào trong. Chúng ta thành công ở một điểm nào đó, nhưng rồi, thành công của chúng ta sẽ trở thành thất bại. Nó khiến chúng ta đào sâu một cái bẫy để chúng ta mắc vào đấy. Chừng nào mà dục vọng của chúng ta được thỏa mãn, chúng ta cảm thấy được khuyến khích tìm kiếm sự thỏa mãn ở bên ngoài.</p>
<p>Tình hình này tạo ra một vòng quay tròn tai hại. Hạnh phúc mà chỉ dựa vào những sự vật ở bên ngoài chúng ta, chúng không bao giờ ổn định. Kết quả là bất an và phiền não tăng trưởng. Chúng ta bị cuốn vào trong một mạng lưới lệ thuộc và ham muốn vật chất.</p>
<p>Rồi chúng ta sợ hãi, nếu xảy ra trường hợp chúng ta đánh mất những sự vật mà chúng ta lệ thuộc.</p>
<p>Cuối cùng, khi chúng ta thực sự đánh mất chúng, vì chóng hay chầy sự mất mát cũng xảy ra với mọi cái được gọi là vật chất, và chúng ta sẽ bị đau khổ nhiều trong nội tâm.</p>
<p>Ngày nay, nhiều người, do hiểu nhầm như vậy mà không thoát khỏi được phiền não, sợ hãi và đau khổ. Giống như là, những sự vật từ bên ngoài được phép lọt vào trong chúng ta, chiếm lĩnh những vị trí không phải thuộc về chúng, cột chặt chúng ta với chúng, và làm chúng ta mất khả năng sống với con người thật của chúng ta.</p>
<p>Khổ đau là dấu hiệu chứng minh có những hiểu lầm như vậy. Kinh nghiệm dạy cho tôi biết rằng, những cảm xúc như phiền não, sợ hãi và lo âu không phải là có thật, không phải là tự nhiên đối với chúng ta. Những cảm xúc đó nảy sinh, khi chúng ta để cho mình bị ảnh hưởng bởi những niềm tin và hành xử không thuộc về chúng ta. Đó là một sự giác ngộ tuyệt vời. Nếu đau khổ không phải là thuộc tính nội tại của bản chất con người, thì chắc chắn là đau khổ có thể bị loại trừ. Chúng ta có thể chấm dứt khổ đau và giúp những người khác làm được như vậy.</p>
<p>Đau đớn khác với khổ đau. Đau đớn về vật chất và cảm thọ có thể là một báo hiệu có lợi, bảo vệ chúng ta không có những hành xử có hại. Chúng ta có thể học ở sự đau đớn.</p>
<p>Ngược lại, đau khổ làm chúng ta tiêu hao sức mạnh phản ứng chính xác và tích cực đối với thế giới bao quanh chúng ta. Trong phần lớn trường hợp, tự nó trở thành một tập quán. Trên thực tế, một trở ngại chủ yếu đối với hạnh phúc là niềm tin cho rằng chúng ta phải khổ đau, đó là một phần tự nhiên, và không thể tránh khỏi của cuộc sống.</p>
<p>Nhờ phát triển xu thế tập trung hướng nội đối với cuộc sống chúng ta, chúng ta sẽ phát triển được sức mạnh hành động phù hợp với bản chất đích thực và tích cực của chúng ta. Tôi cảm nhận chắc chắn và sâu sắc rằng, đó là cách mọi người mong muốn có khả năng quan hệ với thế giới bằng một tinh thần hoàn toàn bao dung rộng rãi.</p>
<p>Kiểu sống khác biệt đó đem lại một thay đổi sâu sắc trong thái độ và tầm nhìn. Từ chỗ giống như kẻ ăn mày trong quan hệ với những người khác, đôi khi thì lệ thuộc, đôi khi thì van xin, chúng ta trở thành như một ông hoàng – không xin, không nhận mà cho. Từ chỗ sống cuộc sống như trong một cái vỏ sò, nóng nảy, không an toàn, chúng ta phát triển một tâm thức mạnh mẽ, tựa như kim cương vậy, miễn nhiễm đối với mọi ảnh hưởng tiêu cực.</p>
<p>Ngay khi còn là một đứa trẻ, tôi đã biết là tôi muốn sống như thế, nhưng chỉ đến khi tôi đã trở thành một thiếu phụ trẻ, cách đây gần 70 năm, tôi mới học được cách thực hiện lối sống như vậy.</p>
<p>DADI JANKI &#8211; Theo Tia sáng</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.cuocsongxanh.com/2010/07/27/dau-kho-la-di%e1%bb%81u-t%e1%bb%b1-nhien/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Đối mặt với nỗi đau</title>
		<link>http://www.cuocsongxanh.com/2010/07/10/d%e1%bb%91i-m%e1%ba%b7t-v%e1%bb%9bi-n%e1%bb%97i-dau/</link>
		<comments>http://www.cuocsongxanh.com/2010/07/10/d%e1%bb%91i-m%e1%ba%b7t-v%e1%bb%9bi-n%e1%bb%97i-dau/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 10 Jul 2010 05:24:22 +0000</pubDate>
		<dc:creator>minhbaop</dc:creator>
				<category><![CDATA[Suy ngẫm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.cuocsongxanh.com/?p=1077</guid>
		<description><![CDATA[“… Chúng ta lẩn tránh nỗi đau thể chất và nỗi đau tâm lý là chúng ta đã làm cho nỗi đau trở nên nghiêm trọng hơn, bởi cơn đau sẽ phản ứng mạnh mẽ để được nghe thấy và được đón nhận. Khi chúng ta đối mặt với chúng vào thời điểm hiện tại, [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><em>“… Chúng ta lẩn tránh nỗi đau thể chất và nỗi đau tâm lý là chúng ta đã làm cho nỗi đau trở nên nghiêm trọng hơn, bởi cơn đau sẽ phản ứng mạnh mẽ để được nghe thấy và được đón nhận. Khi chúng ta đối mặt với chúng vào thời điểm hiện tại, chúng trở nên ít đáng ngại hơn, giảm bớt cường độ và cuối cùng là biến mất. Lẩn tránh nổi đau đớn cũng sẽ gây ra những hậu quả tiêu cực giống như khi chúng ta đắm mình trong nổi đau đớn. Con đường của sự cân bằng và chữa trị không nằm ở hai đầu thái cực mà nằm chính giữa hai thái cực. Và chúng ta có thể đạt tới điểm chính giữa này bằng khả năng sống với thời điểm hiện tại…”</em></p>
<p>Colette Portelance &#8211; NỘI TRỊ</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.cuocsongxanh.com/2010/07/10/d%e1%bb%91i-m%e1%ba%b7t-v%e1%bb%9bi-n%e1%bb%97i-dau/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Phép dưỡng sinh của một số cổ nhân Trung Hoa</title>
		<link>http://www.cuocsongxanh.com/2010/06/04/phep-d%c6%b0%e1%bb%a1ng-sinh-c%e1%bb%a7a-m%e1%bb%99t-s%e1%bb%91-c%e1%bb%95-nhan-trung-hoa/</link>
		<comments>http://www.cuocsongxanh.com/2010/06/04/phep-d%c6%b0%e1%bb%a1ng-sinh-c%e1%bb%a7a-m%e1%bb%99t-s%e1%bb%91-c%e1%bb%95-nhan-trung-hoa/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 04 Jun 2010 04:55:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>minhbaop</dc:creator>
				<category><![CDATA[Dưỡng sinh]]></category>
		<category><![CDATA[duong sinh]]></category>
		<category><![CDATA[hoa da]]></category>
		<category><![CDATA[khong tu]]></category>
		<category><![CDATA[ngu cam hy]]></category>
		<category><![CDATA[to dong pha]]></category>
		<category><![CDATA[trung hoa]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.cuocsongxanh.com/?p=681</guid>
		<description><![CDATA[Phép dưỡng sinh của Khổng Tử Vào thời Khổng Tử, tuổi thọ trung bình của người Trung Quốc là 30, riêng vị tổ của Nho gia thọ đến 73 tuổi. Trong tác phẩm Luận ngữ, Khổng Tử nói rằng ở mỗi độ tuổi, con người ta có những yêu cầu khác nhau về dưỡng sinh. [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Phép  dưỡng sinh của Khổng Tử</strong></p>
<p>Vào thời  Khổng Tử, tuổi thọ trung bình của người Trung Quốc là 30, riêng vị tổ  của Nho gia thọ đến 73 tuổi. Trong tác phẩm Luận ngữ, Khổng Tử nói rằng ở  mỗi độ tuổi, con người ta có những yêu cầu khác nhau về dưỡng sinh.</p>
<p>Sách Luận  ngữ viết: “Quân tử có ba chặng đời. Niên thiếu huyết khí chưa định,  tránh &#8221;sắc&#8221;. Tráng niên huyết khí sung mãn, tránh &#8221;đấu&#8221;. Có tuổi  huyết khí suy nhược, tránh &#8221;đắc&#8221;. Theo cách giải thích của Khổng Tử và  vận dụng kinh nghiệm lâm sàng ngày nay, có thể diễn giải là:</p>
<p>Tuổi  thiếu niên cơ thể chưa phát triển đầy đủ, nên tránh sắc dục. Quan hệ  tình dục quá sớm sẽ làm tổn hại sinh lực, ảnh hưởng xấu đến sinh trưởng  bình thường.<span id="more-681"></span></p>
<p>Tráng  niên tránh “đấu”, theo giải thích của Khổng Tử là “đấu khí”, “đấu dũng”,  “đấu thắng”, tóm lại là tránh cương cường hiếu thắng. Người tráng niên  cần chú ý điều tiết khí độ, nên nhớ câu “tri túc thường lạc” (biết đủ  thì thường xuyên vui vẻ) để tránh bệnh tật và tăng tuổi thọ.</p>
<p>Còn ở  người có tuổi, các chức năng cơ thể đã suy yếu, cả thể lực lẫn tinh lực  đều suy giảm. Cần cảnh giác trước lòng tham muốn được thêm thứ mà mình  đã được; vì điều đó dẫn đến tiếp tục lao tâm, lao lực, rất hại cho sức  khỏe và tuổi thọ.</p>
<p><strong>Phép  dưỡng sinh của Hoa Đà</strong></p>
<p>- Trường  kì tập luyện</p>
<p>Hoa Đà  sống ở thời Tam Quốc (Trung Quốc), là thầy thuốc trứ danh, cũng là một  chuyên gia về dưỡng sinh. Tương truyền, lúc lâm chung, tai ông vẫn  thính, mắt vẫn tinh, tóc không một sợi bạc! Học trò của ông là Ngô Phổ  thọ cũng đến trăm tuổi.</p>
<table border="0" cellspacing="1" cellpadding="1" align="left">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://vothuat360.com/images/stories/hoada5.jpg" alt="http://www.vothuat360.com/images/stories/hoada5.jpg" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Ngũ cầm hý</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Hoa Đà  chính là người nghiên cứu và sáng lập ra phép tập luyện phỏng theo tư  thế của năm loài muông thú là hổ, hươu, gấu, khỉ, hạc, gọi là “Ngũ cầm  hý” (trò chơi của năm loại cầm thú).</p>
<p>Vận động thân thể theo các động tác  khác nhau của năm loài vật trên sẽ tác động tốt đến phủ tạng, giúp khí  huyết toàn thân lưu thông, sống lâu vô bệnh, vì đã vận động được tất cả  các bộ phận, các tổ chức trong cơ thể cùng một lúc. Y học Trung Quốc cho  rằng “Ngũ cầm hý” có tác dụng dưỡng sinh rất hiệu quả. Y học hiện đại  cũng đã chứng minh “Ngũ cầm hý” là bài thể dục dưỡng sinh cùng lúc làm  vận động tất cả hệ thống gân, cơ cũng như tác động đến các tuyến nội  tiết. Do đó, nó vừa nâng cao công năng của hệ gân cơ, vừa tăng công năng  phủ tạng, làm tăng sự lưu thông của khí huyết, kích thích sự hoạt động  của các cơ quan hô hấp, tiêu hóa, bài tiết, các tuyến nội tiết&#8230;</p>
<p>Ngũ cầm  hý” không đơn thuần là bài tập dưỡng sinh hay thể dục, mà là một bài  luyện khí công cao cấp. Trong bài luyện khí công này, Hoa Đà kết hợp  nhịp nhàng giữa vận động gân cơ với luyện thở, lấy khí công dẫn dắt các  cơ quan nội tạng, điều hòa trạng thái hoạt động cho cân bằng, khiến cơ  thể tráng kiện, như trẻ lại, kìm chế quá trình lão hóa. Các thuật dưỡng  sinh đời sau dựa trên nguyên tắc “Thái cực”, “Hình ý”, “Bát quái”, xét  về nguyên lý đều phù hợp với thuật “Ngũ cầm hý” của Hoa Đà.</p>
<p><strong>Phép dưỡng sinh của Tô Đông Pha</strong></p>
<p>Tô Đông  Pha (đại văn hào của Trung Quốc đời Tống) là tác giả các sách “Quyết  luận về phép dưỡng sinh sống lâu, thanh thản”, “Vấn dưỡng sinh”&#8230; Đó  không chỉ là những phép dưỡng sinh hợp với tuổi tráng niên mà còn hợp  với tuổi già để giữ cho cơ thể tráng kiện, đầu óc sáng suốt. Trong sách  “Luận trà”, ông cho rằng trà trừ bệnh về răng lợi. Sau mỗi bữa ăn nên  nhấp trà đặc, sẽ trừ được chứng viêm lợi, làm chắc răng.</p>
<p>Tô Đông  Pha có thói quen dùng lược chải trên da thịt để tăng sức khỏe và xoa  chân (được ông coi là bảo bối quan trọng nhất). Mỗi ngày trước khi ngủ  và sáng dậy, ông đều ngồi trên giường, nhắm mắt, co từng bàn chân đặt  lên đầu gối chân kia, dùng lòng bàn tay xoa mạnh gan bàn chân mỗi bên  chừng 200 lượt. Y học ngày nay chứng minh việc xoa gan bàn chân có thể  góp phần trị được nhiều bệnh như thiếu máu, tiểu đường, yếu sinh lý, đau  lưng&#8230;</p>
<p>Ông tự  giữ nghiêm ngặt chế độ sinh hoạt điều độ, tiết chế ẩm thực, “mỗi bữa  không dùng quá một chén rượu, một miếng thịt”; coi trọng phương châm  sống lạc quan, ham vận động. Cuộc đời Tô Đông Pha ba chìm bảy nổi, mấy  lần bị hạ ngục, vậy mà trong ngục ông vẫn tập luyện đều đặn, giữ tâm trí  thảnh thơi, tinh thần sáng suốt. Lúc gặp cảnh đời bất đắc chí nhất, ông  vẫn không hề buồn chán, sa đà rượu chè. Trái lại, ông ngao du sơn thủy,  thưởng ngoạn danh thắng cổ tích, giữ được cả sức khỏe thể chất lẫn tinh  thần.</p>
<p><strong>(tintucvothuat)</strong></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.cuocsongxanh.com/2010/06/04/phep-d%c6%b0%e1%bb%a1ng-sinh-c%e1%bb%a7a-m%e1%bb%99t-s%e1%bb%91-c%e1%bb%95-nhan-trung-hoa/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Quy tuy thọ</title>
		<link>http://www.cuocsongxanh.com/2010/06/03/quy-tuy-th%e1%bb%8d/</link>
		<comments>http://www.cuocsongxanh.com/2010/06/03/quy-tuy-th%e1%bb%8d/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 03 Jun 2010 08:22:47 +0000</pubDate>
		<dc:creator>minhbaop</dc:creator>
				<category><![CDATA[Dưỡng sinh]]></category>
		<category><![CDATA[Suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[duong sinh]]></category>
		<category><![CDATA[tao thao]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.cuocsongxanh.com/quy-tuy-th%e1%bb%8d/</guid>
		<description><![CDATA[Rùa tuy sống lâu “Thần quy tuy thọ, cũng phải lìa đời Rắn bay cưỡi gió, thành cát bụi thôi/ Ngựa già trong tào, chí ngoài ngàn dặm Anh hùng bóng xế, tráng chí không vơi Phần số dài ngắn, không chỉ do trời Nuôi dưỡng phần phúc, an hưởng muôn đời”. Tào Tháo]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: center;"><span style="font-size: x-small;">Rùa  						tuy sống lâu<br />
</span></p>
<p style="text-align: center;"><span style="font-size: x-small;"> “Thần quy tuy  						thọ, cũng phải lìa đời </span></p>
<p style="text-align: center;"><span style="font-size: x-small;">Rắn bay cưỡi gió, thành cát bụi  						thôi/</span></p>
<p style="text-align: center;"><span style="font-size: x-small;"> Ngựa già trong tào, chí ngoài ngàn dặm</span></p>
<p style="text-align: center;"><span style="font-size: x-small;"> Anh hùng  						bóng xế, tráng chí không vơi </span></p>
<p style="text-align: center;"><span style="font-size: x-small;">Phần số dài ngắn, không  						chỉ do trời</span></p>
<p style="text-align: center;"><span style="font-size: x-small;"> Nuôi dưỡng phần phúc, an hưởng muôn đời”. </span></p>
<p style="text-align: center;"><span style="font-size: x-small;">Tào Tháo<br />
</span></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.cuocsongxanh.com/2010/06/03/quy-tuy-th%e1%bb%8d/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Dưỡng sinh</title>
		<link>http://www.cuocsongxanh.com/2010/06/03/duong-sinh/</link>
		<comments>http://www.cuocsongxanh.com/2010/06/03/duong-sinh/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 03 Jun 2010 05:04:58 +0000</pubDate>
		<dc:creator>minhbaop</dc:creator>
				<category><![CDATA[Dưỡng sinh]]></category>
		<category><![CDATA[Tin đặc trưng]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.cuocsongxanh.com/?p=650</guid>
		<description><![CDATA[Trong khoảng trời đất chỉ có con người là quý, mà cái quý nhất của người không ngoài sinh mệnh. Việc bảo dưỡng thân thể và tâm trí là việc mà ai cũng nên và phải làm hàng ngày để &#8220;trước 60 tuổi không mắc bệnh, trước 80 tuổi vẫn chưa già và sống đến [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><a href="http://cuocsongxanh.sgc.netdna-cdn.com/wp-content/uploads/2010/06/duongsinh.jpg"><img class="alignleft size-medium wp-image-653" title="duongsinh" src="http://cuocsongxanh.sgc.netdna-cdn.com/wp-content/uploads/2010/06/duongsinh-300x225.jpg" alt="" width="300" height="225" /></a>Trong khoảng trời đất chỉ có con người là quý, mà cái quý nhất của người không ngoài sinh mệnh. Việc bảo dưỡng thân thể và tâm trí là việc mà ai cũng nên và phải làm hàng ngày để &#8220;trước 60 tuổi không mắc bệnh, trước 80 tuổi vẫn chưa già và sống đến 100 tuổi , vui vẻ cả đời&#8221;. Tiếc rằng, thật tế xã hội hiện đại không như vậy, hầu hết mọi người đều không được như vậy. Mới 3 tuổi đã được bác sĩ khuyên &#8220;<a title="tre huyet ap" href="http://sgtt.com.vn/Khoe-va-Vui/123281/Khi-tre-cao-huyet-ap.html">kiểm tra huyết áp định kì</a>&#8221; , bệnh đủ thứ từ nhỏ đến lớn, từ bệnh vặt đến bệnh nan y . Mới hơn 40 tuổi, cơ thể đã rệu rã và nhiều dấu hiệu lão hóa đã xuất hiện. Trên 50 tuổi đã có đủ thứ bệnh : huyết áp cao, tiểu đường, tim mạch, ung thư, thấp khớp, đau đầu,&#8230;Đau ốm triền miên cho tới khi chết.<span id="more-650"></span></p>
<p style="text-align: justify;">Làm cách nào &#8220;sống đến 100 tuổi , vui vẻ cả đời&#8221;, câu hỏi này đã được ra đặt từ ngàn xưa. Câu trả lời cũng đã có từ rất lâu với nhiều phương pháp dưỡng sinh kiện thân khác nhau mang lại hiệu quả cao.  Tất cả dựa trên một số ít nguyên tắc: sống hòa hợp với thiên nhiên, siêng năng vận động,  hiểu biết về  thân tâm, phát huy nội lực của bản thân để đề kháng với các lọai bệnh tật. Tuy nhiên, từ khi khoa học kỹ thuật phát triển, sức mạnh quân sự  của phương Tây áp đảo phương Đông, văn hóa phương Tây lan tràn &amp;  phát triển mạnh trên tòan thế giới, thiên nhiên bị phá hủy và suy thóai nghiêm trọng, mọi người có khuynh hướng tôn thờ  và lệ thuộc vào vật chất, tâm trí hướng về bên ngòai, sống trong các đô thị bị ô nhiễm, xa rời thiên nhiên, cũng là lúc mà con người bị phụ thuộc hòan tòan vào thuốc men, phẫu thuật, vào bác sĩ, phương tiện máy móc&#8230;Trong điều kiện môi trường sống đầy ô nhiễm, bản thân quá lệ thuộc vào bên ngòai, dẫn đến sức đề kháng của cơ thể trở nên suy giảm nghiêm trong, cơ thể nhanh chóng lão hóa, lòai người trở nên yếu ớt và dễ bị dịch bệnh đe dọa &amp; tấn công (các lọai cúm gà, cúm heo, bệnh của gia súc ngày càng dễ lây sang và giết chết con người).</p>
<p style="text-align: justify;">Trước thực trạng đó, CuocSongXanh mở chuyên mục &#8220;Dưỡng sinh&#8221; với hình thức sưu tầm, tổng hợp, cho ý kiến về các phương pháp dưỡng sinh cổ truyền và hiện đại, với phương châm &#8220;phòng bệnh hơn chữa bệnh&#8221;. Hy vong mọi người đều có sức khỏe và hạnh phúc, thích nghi, ung dung với nhiều khó khăn và biến động về tự nhiên và xã hội.</p>
<p>Thay mặt BQT CuocSongXanh,</p>
<p>Minh Bảo</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.cuocsongxanh.com/2010/06/03/duong-sinh/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>HẠC</title>
		<link>http://www.cuocsongxanh.com/2010/05/17/h%e1%ba%a1c/</link>
		<comments>http://www.cuocsongxanh.com/2010/05/17/h%e1%ba%a1c/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 17 May 2010 10:07:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>minhbaop</dc:creator>
				<category><![CDATA[Sống khỏe]]></category>
		<category><![CDATA[Suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[Tin đặc trưng]]></category>
		<category><![CDATA[hac]]></category>
		<category><![CDATA[nguoi gia]]></category>
		<category><![CDATA[song khoe]]></category>
		<category><![CDATA[song lau]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.cuocsongxanh.com/?p=577</guid>
		<description><![CDATA[Hạc là một loại chim lớn, cẳng dài, cổ và mỏ cũng dài, tượng trưng cho sự sống lâu. Lớn và dài dĩ nhiên để chỉ những cái tồn tại lâu dài nên tuổi của những người sống lâu được gọi là tuổi hạc. Thất thập cổ lai hi! Bẩy chục cái xuân xanh coi [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://cuocsongxanh.sgc.netdna-cdn.com/wp-content/uploads/2010/05/hac.jpg"><img class="alignleft size-medium wp-image-580" title="hac" src="http://cuocsongxanh.sgc.netdna-cdn.com/wp-content/uploads/2010/05/hac-253x300.jpg" alt="" width="253" height="300" /></a>Hạc là một loại chim lớn, cẳng dài, cổ và mỏ cũng dài, tượng trưng cho sự sống lâu. Lớn và dài dĩ nhiên để chỉ những cái tồn tại lâu dài nên tuổi của những người sống lâu được gọi là tuổi hạc. Thất thập cổ lai hi! Bẩy chục cái xuân xanh coi như đã hiếm lắm rồi. Câu nói này coi bộ đã bị vượt qua cái rụp. Bẩy chục tuổi bây giờ cứ quơ tay xung quanh một cái là đã nắm được vô số. Dễ còn hơn đập muỗi! Chỉ tiêu được tăng lên. <span id="more-577"></span>Bách niên giai lão! Nhà văn Võ Phiến cũng nghĩ như vậy.     Ra đi tuổi chẵn năm mươi    Năm mươi tuổi nữa nào nơi ta về    Ngàn năm  mây trắng lê thê     Đi là tức tưởi bỏ nước ra đi, về là về với mây trắng lê thê. Trăm năm đã vội về sao? Nhiều cụ không chịu về sớm như vậy. Chỉ nguyên tại tỉnh An Giang của chúng ta, số cụ vượt qua cái rào cản trăm năm cũng đã lên tới 89 cụ! Vô địch là cụ bà Nguyễn Thị Thạnh, sơ sơ mới có 115 tuổi, hiện sống với con cháu tại xã Nhơn Mỹ, huyện Chợ Mới. Đầu năm nay, 2005, cụ bị té cầu thang do sơ ý, con cháu cứ tưởng cụ không qua khỏi, nhưng cụ vẫn kiên cường sống, sức khỏe đang hồi phục. Bí quyết sống lâu của cụ Thạnh? Làm việc! Theo lời ông Phạm văn Phủ, con trai thứ ba của cụ, năm nay cũng đã 74 tuổi, thì khi còn con gái cụ Thạnh phải chăm sóc 10 mẫu đất ruộng vườn của gia đình, ngoài ra cụ còn qua tuốt bên kinh Ông Cò để làm ruộng mướn cho người khác. Chính quyền địa phương đã toan tính vận động để cụ được ghi vào kỷ lục người già nhất trong sách Kỷ Lục Guinness (lại Kỷ lục Guinness, cái thú chơi mới của nhà cầm quyền quốc nội!) nhưng giấy tờ của cụ không ổn. Ngày trước, trong căn cước thời Việt Nam Cộng Hòa có ghi cụ sanh năm 1890, thẻ chứng minh nhân dân của cụ bây giờ cũng ghi như vậy, nhưng vì nhà nghèo, căn nhà chỉ như một cái chòi nhỏ cất tạm trên cù lao, mỗi khi tới mùa nước nổi căn nhà lại chìm lỉm trong nước nên bao nhiêu giấy tờ quan trọng của cụ đều bị ngấm nước, mối mọt tiêu hủy hết. Họ cũng đã nghĩ đến việc đo tuổi xương của cụ nhưng phí tổn cao tới 15 triệu đồng (khoảng 1000 đô Mỹ) nên đành thôi.     Chính quyền tỉnh An Giang chắc không biết là bên Cuba có cụ Benito Martinez, 125 tuổi, hơn cụ Thạnh chẵn chục tuổi. Cụ này thì có giấy tờ đàng hoàng. Cụ chào đời vào ngày 19 tháng 6 năm 1880 tại Haiti. Cụ này cũng là dân nghèo, làm công nhân chặt mía, tính tình vui vẻ, ưa đùa giỡn với láng giềng và tự xưng là rất hấp dẫn đối với phái nữ! Cụ cho biết là ngoài sự làm việc đều đặn, cụ còn ăn nhiều rau và khoai, ít dùng thịt. Đó là bí quyết để cụ trở thành con hạc đầu đàn của thế giới ngày nay.     Cũng vui vẻ, ưa đùa giỡn là cụ Đoàn Văn Chấn, cũng ở An Giang, trẻ hơn cụ Benito sơ sơ có 14 tuổi. Cụ sanh năm 1894 và giấy tờ còn đầy đủ đàng hoàng. Râu tóc cụ bạc phơ nhưng trông cụ còn rất phương phi, tráng kiện. Cụ có thói quen rất tài tử là thỉnh thoảng lại vuốt tóc, chải râu trong khi nói chuyện! Chuyện cụ kể rất chi tiết và hấp dẫn. “Tui nói cô nghe, hồi đó lục bình trôi cứng sông Tiền, sông Hậu, bên này bờ không cách chi bơi qua được bờ bên kia thì lấy chi mà mò cá bắt cua! Chính quyền Pháp thuộc hồi đó cũng có nhiều biện pháp lắm, tỷ như bắt mỗi gia đình phải đóng trước bến sông một chuồng gỗ mỗi bề hai  mét. Hàng ngày gia đình nào không vớt đầy một chuồng lục bình sẽ bị phạt còn nặng hơn đóng thuế thân. Còn dưới ruộng chuột nhiều vô kể, nhà tui có năm công ruộng chưa kịp cắt, nó cắn có một đêm là rạp đồng. Mấy ông quan huyện bắt mỗi gia đình một ngày nộp hai gắp, mỗi gắp mười đưôi chuột. Mà cái thứ chuột cống nhum, chuột lang ngoài đồng đuôi nào đuôi nấy bự bằng ngón tay cái, thúi vô phương kể xiết! Mấy ông xã, ông ấp có nhiệm vụ thu gom đuôi chuột thúi chịu không nổi, lại thêm ăn của đút lót hổng chịu kiểm tra gắt gao, rốt cũng chuột vẫn hoàn chuột, lục bình thì cứ trôi đầy đồng vô phương kể xiết”. Lối nói chuyện chi tiết, mạch lạc lại thỉnh thoảng chêm sấm Trạng Trình hoặc ca dao tục ngữ miền Nam thật lý thú chứng tỏ sức khỏe cụ Chấn còn rất tốt, trí óc còn minh mẫn. Ngày Tết cụ thích ăn thịt mỡ và chê ăn thịt nạc cứ như nuốt… bao bố tời! Vì sao cụ lại… ngon như vậy? “Có gì đâu, chắc tại tui lao động nhiều, ít lo nghĩ. Mà thấy ở trong đồng trong ruộng vậy chớ tôi có thói quen nấu nước chín để uống từ năm 30 tuổi đến giờ. Đến bữa cơm thì ăn rau nhiều lắm”.     Cứ rau dưa quê mùa như thế, trăm tuổi lẻ mười một còn… thanh niên ra phết. Các cụ ở thành thị, nhất là thành thị Mỹ, bèo nhèo hơn nhiều. Trong truyện ngắn Hoa Táo của Trần Mộng Tú, cụ bà Mary Ann Harris, mới 76 tuổi, đã liệt hai chân, bầu bạn với chiếc xe lăn, thân thể tàn tạ. “Cô đi lấy một thau nước nhỏ đem đến gần cụ bà, lau mình cho cụ. Da thịt cụ mềm nhão, cô có cảm tưởng đang cầm trong tay một cái áo vải bông vừa cũ vừa rách nát, cụ đẫy đà nên ngực cụ bây giờ như hai trái dưa đã bị dập nẫu, thịt ở hai cánh tay cụ đong đưa như hai tảng mỡ sa. Nga vừa lau cho cụ vừa nghĩ ngợi miên man đến luật đào thải. Bất giác cô nhìn xuống ngực mình, bộ ngực của một bà mẹ trẻ đang cho con bú sữa con so. Cô bâng khuâng nghĩ đến thân mình một mai tuổi hạc”.     Tuổi hạc, cái tuổi chỉ ước mong được yên ổn nhiều khi cũng chẳng dễ. Bệnh tật chúng đã chẳng tha hạc, cái xã hội văn minh đầy thủ tục nhiêu khê nó cũng hành hạ hạc đến xơ xác. Cụ bà Cui Yu Hu, niên kỷ đã 104, mười năm trước đây, từ Trung Quốc sang Úc thăm con với visa du lịch có thời hạn 12 tháng. Hết hạn cụ về nhưng chẳng có hãng máy bay nào chịu đưa cụ về vì cụ quá già và ốm yếu. Thế là cụ phải ở lại Úc một cách bất hợp pháp! Tuy cư trú bất hợp pháp nhưng năm nay cụ vẫn nhận được thư chúc mừng sinh nhật 104 tuổi của Thủ Tướng Úc J. Howard. Chúc mừng nhưng luật vẫn cứ là luật, một phiên tòa diễn ra tại Melbourne, nơi cụ cư trú vào đúng ngày Phụ Nữ 8/3 vừa qua đã bác bỏ đơn thỉnh cầu cuối cùng của cụ xin được cấp visa thường trú với lý do là cụ đã ở quá lố thời hạn được phép. Dù Tổng Lãnh Sự Trung Quốc đã can thiệp với lý do cụ không còn thân nhân chăm sóc ở quê nhà nhưng Tòa vẫn bác bỏ. Hiện vẫn chưa rõ giới chức Úc sẽ trục xuất cụ như thế nào! Dễ ợt! Nếu tôi là ông Tòa ở Úc, tôi sẽ cứ bình tĩnh ngồi trên lưng rùa mà chờ. Chẳng cần trục xuất cũng chẳng cần hãng máy bay nào chuyên chở cả. Sớm muộn gì hạc vàng cũng rước cụ về trời!     Các chuẩn… hạc của Mỹ càng ngày càng nhiều. Theo báo cáo của Trung Tâm Thống Kê Y Tế Quốc Gia (National Center for Health Statistics) thì trong năm 2002, tuổi thọ trung bình là 77.3. Qua năm 2003 tăng lên 77.6. Hạc bà thọ hơn hạc ông. Tuổi thọ trung bình của các bà là 80.1 so với các ông chỉ có 74.8. Sự tăng thêm tuổi thọ này là kết quả của sự giảm bớt 8 trong số 15 nguyên nhân gây tử vong hàng đầu ở Mỹ. Ba căn bệnh thanh toán các cụ hàng đầu là bệnh tim, ung thư và tai biến mạch máu não đã giảm tử suất từ 2.2% đến 4.6%. Nhưng tử suất do những bệnh Alzheimer và Parkinson, hai căn bệnh thường cặp kè với tuổi già lại gia tăng trong năm 2003.     Hạc Mỹ không ngon bằng hạc các nước khác. Theo ghi nhận của Tổ Chức Y Tế Thế Giới thì tuổi thọ bình quân cao nhất là tại Nhật với tuổi trung bình là 81.9, Monaco với 81.2, San Marino và Thụy Sĩ với 80.6, Úc với 80.4, Andora là 80.3, Iceland với 80.1. Ngoài ra đứng cao hơn Mỹ còn  có các nước Áo, Bỉ, Canada, Phần Lan, Pháp, Đức, Hy Lạp, Do Thái, Ý, Lục Xâm Bảo, Tân Tây Lan, Tân Gia Ba, Tây Ban Nha và Anh. Tại  Nhật Bản có tới 23 ngàn cụ hạc và trong 5 năm qua, số hạc đã tăng gấp đôi khiến cho Liên Hiệp Quốc đã phải dự phóng là tới năm 2050, Nhật sẽ có gần một triệu hạc vui vầy với con cháu một cách mạnh khỏe. Theo cuộc kiểm kê dân số vào năm 2000 thì tại Mỹ có 50.454 cụ trên trăm tuổi. Riêng tại Canada, theo kết quả cuộc kiểm kê dân số năm 2001, thì có cả thảy 3795 cụ trên trăm tuổi. So với cuộc kiểm kê trước vào năm 1996 đã gia tăng 21%.     Hai cái hạc ngày xưa chắc chẳng ai trong chúng ta không biết là Khổng Tử và Tô Đông Pha. Vào thời của Khổng Tử, tuổi thọ trung bình của người Trung Quốc là 30. Vậy mà Khổng Tử chơi một đường hạc tới 73 tuổi mới gẫy cánh. Cứ thử so sánh với tuổi thọ trung bình ngày nay là 80 thì Khổng Tử, nếu sống vào  thời của chúng ta bây giờ, sẽ hạc tới… 192 tuổi! Nhờ đâu mà bậc Vạn Thế Sư Biểu…vạn tuế đến như vậy? Trong sách Luận Ngữ, Khổng Tử đã viết như thế này: “Quân tử có ba chặng đời. Niên thiếu huyết khí chưa định, tránh sắc. Tráng niên huyết khí sung mãn, tránh đấu. Lão niên huyết khí suy nhược, tránh đắc.” Sắc là… đánh cờ người. Còn nhỏ, cơ thể chưa phát triển đầy đủ chẳng nên gầy cuộc cờ! Đấu là tính hiếu thắng. Máu hăng trong người đang bừng bừng, chẳng nên như gà chọi, bạ đâu đá đấy. Y học ngày nay xếp tính hiếu thắng vào loại hình A. Người có loại hình này thường có tỷ lệ cao huyết áp rất lớn do thường xuyên sống trong tâm trạng căng thẳng. Đắc là… ham hố. Già rồi, các chức năng cơ thể đã suy yếu, cả thể lực lẫn tinh lực đều sắp cạn kiệt, cần tránh chẳng nên tham muốn quá độ có thể dẫn đến lao tâm, lao lực, có hại cho sức khỏe và tuổi thọ.     Thi hào Tô Đông Pha, tác giả bài Tiền Xích Bích Phú nổi tiếng, sống vào đời Tống bên Trung Hoa, thọ 75 tuổi, trở thành hạc vì ông đã tự giữ được sinh hoạt điều độ, tiết chế ẩm thực “mỗi bữa không dùng quá một chén rượu, một miếng thịt”. Ngoài ra ông sống rất lạc quan, ham vận động. Cuộc đời ông bẩy nổi ba chìm, mấy lần bị hạ ngục. Vậy mà, ngay trong ngục thất ông vẫn tập luyện đều đặn, giữ tâm trí thảnh thơi, tinh thần sáng suốt. Ông không hề buồn chán, phiền muộn, thích ngao du sơn thủy, thưởng ngoạn danh lam thắng cảnh, giữ được cả sức khỏe thể chất và tinh thần. Ông để lại cho người đời sau hai… mẹo vặt. Dùng lược chải trên da thịt để tăng sức khỏe và xoa chân. Xoa chân là điều ông tâm đắc để lại cho hậu thế nhất. Mỗi ngày, trước khi đi ngủ và thức giấc buổi sáng, ông đều ngồi trên giường, nhắm mắt, co từng bàn chân đặt lên đầu gối chân kia, dùng lòng bàn tay xoa mạnh gan bàn chân mỗi bên chừng 200 lần. Y học ngày nay cũng đã hiểu được thâm ý của Tô tiên sinh: xoa gan bàn chân có thể góp phần trị được nhiều bệnh như thiếu máu, tiểu đường, yếu sinh lý, đau lưng…     Bạn nào mặn truyện Tầu như Càn Long Du Giang Nam chẳng hạn hẳn phải biết ông vua đời nhà Thanh này. Ngài cũng… hạc đấy. Hạc còn hơn cả Khổng Tử và Tô Đông Pha. Thọ sơ sơ tới 89 tuổi lận! Bí quyết của vua càn Long cũng là xoa vuốt như Tô Đông Pha nhưng vị vua hạc này xoa vuốt bạo hơn. Thuật dưỡng sinh của Ngài là mười điều phải làm thường xuyên: răng thường đánh, bọt thường nuốt, tai thường rung, mũi thường vuốt, mắt thường đảo, mặt thường xát, chân thường vuốt, bụng thường xoa, chi thường duỗi, hậu môn thường động!     Còn Hoa Đà? Ông thầy thuốc của các thầy thuốc sống vào đời Tam Quốc bên Tầu này cũng thọ ra gì. Khi lâm chung, tai ông vẫn thính, mắt vẫn tinh, tóc không một sợi bạc! Học trò của ông là Ngô Phổ cũng hạc đến trăm tuổi. Bí quyết của ông là tập luyện. Ông được hai vị tiên trên núi truyền cho y thuật cao siêu và phép tập luyện phỏng theo tư thế của năm loài muông thú là hổ, hươu, gấu, khỉ và hạc, gọi là “ngũ cầm hý”! Đây là bài luyện khí công cao cấp, kết hợp nhịp nhàng giữa vận động gân cơ với luyện thở, lấy khí công dẫn dắt các cơ quan nội tạng, điều hòa trạng thái hoạt động cho cân bằng, khiến cơ thể tráng kiện, như trẻ lại, kiềm chế quá trình lão hóa.     Trăm năm cuộc sống, ăn thua chi! Con người có thể sống lâu hơn nhiều nữa! Mọi động vật đều sống gấp 7 lần thời gian phát dục. Vậy mà loài người chỉ được từ 3 đến 4 lần! Điều này có nghĩa là con người, qua quá trình tiến hóa, đã đánh mất đi một nửa tuổi thọ! Làm sao lấy lại được cái nửa tuổi thọ quý giá đã đánh rơi mất kia? Các nhà khoa học đã tìm ra là trong quá trình chuyển hóa thức ăn, cơ thể sinh ra phần nhiều oxy tam bội có dạng phân tử, rất bền. Nhưng cũng có một phần nhỏ oxy đơn bội có dạng các gốc tự do, không bền, gọi là gốc tự do nội sinh. Ngoài ra, cơ thể cũng bị các gốc tự do ngoại lai ngoài môi trường xâm nhập vào. Mỗi ngày gốc tự do va chạm vào các tế bào khoảng một ngàn lần, tạo ra các phản ứng oxy hóa dây chuyền, phá hủy cấu trúc màng tế bào, làm tổn thương phân tử ADN, gây lão hóa. Muốn ức chế hay trung hòa các gốc tự do, người ta tìm ra được công dụng của selen, vitamin E, A, C, polyphenol và flavonoid. Chúng làm chậm quá trình lão hóa. Trong các chất này, quan trọng hơn cả là selen và vitamin E.     Nhưng chính con người cũng có thể góp phần vào việc tự chống quá trình lão hóa bằng cách tổ chức hợp lý việc sinh sống và ăn uống. Tạo môi trường sống trong lành để hạn chế sự xâm nhập của các gốc tự do ngoại lai, ngăn ngừa stress để tăng sức đề kháng. Về ăn uống, phải hợp lý. Không phải cứ ăn nhiều là tốt đâu! Ăn nhiều, tế bào phải làm việc nhiều và, dĩ nhiên, tạo ra nhiều gốc tự do. Nên chọn những thức ăn gây no nhưng ít năng lượng. Khi ăn vừa đủ năng lượng, gốc tự do sinh ra ít, không gây quá tải cho quá trình tự xử lý của cơ thể. Người ta đã thử làm thí nghiệm cho chuột ăn một khẩu phần bằng 50% năng lượng cần thiết và đã kéo dài được 40% tuổi thọ của chúng.     Tập luyện thể dục thường xuyên cũng là một phương cách tốt. Nó giúp duy trì sự linh hoạt, dẻo dai, tạo sự cân bằng, làm cho đầu óc lanh lợi và làm cho hệ thống tim mạch luôn khỏe mạnh.     Phụ nữ sinh nở vào độ tuổi từ 30 đến 40 thường có khả năng… hạc hơn những người sinh nở sớm. Một nghiên cứu ở Mỹ cho thấy số người sanh đẻ lần đầu ở tuổi 40 sống được trên trăm tuổi cao gấp 4 lần so với mức bình thường.     Ngủ rất cần thiết. Ai cũng biết vậy. Giấc ngủ giúp phục hồi các tế bào bị tổn thương hàng ngày mà nếu không được phục hồi sẽ làm tê liệt chức năng của các cơ quan. Nhưng ngủ mỗi đêm bao nhiêu giờ thì tốt? Một cuộc điều tra gần đây của Hiệp Hội Ung Thư Hoa Kỳ cho thấy những người ngủ trung bình 7 giờ một ngày là nhóm có tỷ lệ tử vong thấp nhất. Tuy nhiên nếu ngủ quá nhiều lại có hậu quả tệ hại hơn là ngủ ít! Thí dụ ngủ mỗi đêm 9 tiếng thì nguy hiểm hơn là ngủ 4 tiếng! Đó là điều chúng ta ít ngờ tới.     Cũng ít ngờ tới là sinh hoạt tình dục cũng là một yếu tố rất quan trọng. Giáo sư Jean Woo thuộc trung tâm lão hóa San Po, Hương Cảng, cho biết là sự kích thích ham muốn cuộc sống lứa đôi ở tuổi già là một yếu tố hỗ trợ quan trọng cho việc tăng tuổi thọ. Một nghiên cứu của Anh cho thấy là những người trong độ tuổi 45 đến 59 tí toáy ít hơn một lần một tháng có nguy cơ tử vong gấp đôi những người cứ phăng phăng hai lần một tuần!     Ông già số dzách một hôm    Chép câu đậu khấu bao hàm mãn khai    Nhớ quên bao nét mày ngài    Rồng bay xuôi ngược tuyệt tài ngữ ngôn.    (Bùi Giáng)     Hạc mà oai phong như rồng như phượng như vậy mới là hạc. Hạc mà củ rủ củ rù như gà nuốt dây thung thì chán mớ đời! Nhưng oai phong được mấy người? Già cả thường cô đơn buồn chán. Con cháu người nào có việc đó, cuộc sống ngày nay như cái roi mây quất vào mông ngựa, cứ phải hộc tốc chạy đua với thời gian mà sống, lấy đâu thời giờ kề cận bên những hạc ông hạc bà đang cần sự an ủi của người khác. Sự gì con cháu không làm được thì đã có… búp bê làm dùm. Hãng sản xuất đồ chơi Nhật Bản Tomy vừa tung ra thị trường 8000 búp bê Yumel ( tiếng Nhật có nghĩa là Giấc Mơ) để bầu bạn với các cụ già người Nhật. Búp bê này có bộ nhớ gồm 1200 cụm từ để thủ thỉ với các cụ. Cao 37 phân, trông giống như một bé trai đang buồn ngủ, búp bê được trang bị 6 bộ phận cảm biến và một IC để kiểm soát giờ ngủ của chủ. Người ta có thể cài đặt sẵn trước giờ ngủ và giờ thức dậy của búp bê phù hợp với giờ giấc của chủ. Buổi sáng thức dậy búp bê líu lo. “Chào buổi sáng ông/bà!”. Buổi tối, nếu cụ chủ đi ngủ sớm, chưa chơi đủ giờ với búp bê, nó sẽ hỏi. “Sao ông/bà lại vội vàng đi ngủ thế?”. Khoảng 500 khách hàng đã gửi lời nhận xét về cho hãng sản xuất sau khi đã dùng thử búp bê Yumel. Đa số đều hài lòng và cho biết chú nhỏ này đã thay đổi đời sống của họ đến thế nào. Nhiều người đã rất thương mến Yumel khi em bày tỏ nỗi bực bội bằng những câu hỏi rất dễ thương, ngủ kề bên với em và nghe những câu nói an ủi đúng lúc của em.     Các cụ hạc của chúng ta chưa được hưởng cái thú chơi búp bê này vì các cụ chưa biết tiếng Nhật! Nhưng nếu biết tiếng Anh thì có lẽ một ngày gần đây các cụ có thể nựng nịu trong tay một đứa cháu… bản xứ! Có cháu vui vầy bên cạnh mà chẳng phải tã lót gì! Còn gì sung sướng cho bằng tối tối, tới giờ đi ngủ, cháu búp bê rũ mí mắt xuống, khẽ kề vào tai các cụ thì thầm: “Chúc ông /bà ngủ ngon!”     Suỵt! Hãy im lặng cho bầy hạc ngủ yên!</p>
<p>(Suu tam)</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.cuocsongxanh.com/2010/05/17/h%e1%ba%a1c/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>

<!-- Performance optimized by W3 Total Cache. Learn more: http://www.w3-edge.com/wordpress-plugins/

Minified using disk: basic
Page Caching using disk: enhanced
Content Delivery Network via cuocsongxanh.sgc.netdna-cdn.com

Served from: www.cuocsongxanh.com @ 2012-02-07 00:11:39 -->
